Friday, August 8, 2014

Chuyện tình và tiền của đàn ông

 


Chuyện Cấm Cười - Theo Tuần Báo Mới


Sự hào phóng của đàn ông cũng không phải là không có nguyên tắc. Khi đàn ông không yêu phụ nữ, họ cũng tính toán từng ly, từng tí một. Như vậy tiền và tình của người đàn ông có quan hệ mật thiết không? Nó chỉ không thể tách rời nhau mà còn bổ sung cho nhau nữa.

Một người đàn ông tiêu tiền vì một phụ nữ chưa chắc đã chứng tỏ anh ta yêu cô ấy. Nhưng nếu một người đàn ông yêu một phụ nữ thì họ thích nhìn người mà họ yêu ăn mặc thật đẹp, thật xinh (đàn ông yêu bằng mắt) do vậy các nàng muốn gì được nấy. Trong suy nghĩ của đàn ông, có lúc tiền chỉ là vấn đề giản đơn nên họ đã nhiệt tình hào phóng, nhưng không phải bao giờ cũng vậy.

Có câu nói rằng sự tôn sùng lớn nhất của người đàn ông đối với phụ nữ chính là việc cầu hôn cô ta. Nếu như sau khi kết hôn anh ta đem hết tiền bạc của mình giao cho vợ giữ thì sự tôn sùng đó càng được tăng lên. Nếu không tại sao trong gia đình, phụ nữ  ai cũng thích có được cái quyền lực đó? Trên thực tế, rất nhiều phụ nữ nắm kinh tế trong gia đình nhưng khi phải tiêu tiền vì việc gì đó cho mình thì lại rất tiếc, nhưng sở dĩ vẫn thích giữ tiền vì họ thích cảm giác được tôn trọng và có địa vị như thế.

Vấn đề ở chỗ không phải là người đàn ông nào cũng đưa hết tiền cho vợ giữ. Qua nhiều nghiên cứu cho thấy đàn ông không đưa tiền cho vợ vì 3 điều sau: Đàn ông sợ phụ nữ giữ tiền không tốt; Đàn ông sợ cô ấy lấy tiền chung lo cho việc riêng và đàn ông sợ việc tiêu tiền của họ bị mất tự do. Bất luận là một nguyên nhân nào thì tất cả các điều trên, đều khiến phụ nữ cảm thấy ấm ức trong lòng và hoàn toàn không thoải mái dù không thể nói ra.

Nếu như chồng lấy tiền vì lý do chính đáng thì vợ sẽ hoàn toàn đồng ý và dĩ nhiên vợ không hỏi gì, đã tự nguyện đưa tiền cho chồng (người phụ nữ nào cũng cho mình là thấu tình đạt lý). Thế nhưng khi người chồng muốn lấy tiền để làm một việc gì đó mà không muốn nói với vợ (ví dụ như đi đâu đó, làm gì đó với bạn bè chẳng hạn) thì tất nhiên là anh ta phải nghĩ cách nói dối vợ: Như vậy đương nhiên là người chồng đã bị mất tự do.

Đừng tưởng nam giới giao tiền cho phụ nữ một cách vô tư, bởi kỳ thực đó là kế của họ. Phụ nữ cầm được tiền thì cho là đã giữ được chồng rồi, cam tâm tình nguyện nhận làm kẻ "nâng khăn, sửa túi", làm bà quản gia mà không cần để ý khi ra khỏi nhà và ở bên ngoài anh chồng làm gì, do vậy đàn ông thường cảm thấy vui mừng.

Nhưng vấn đề nhạy cảm là chuyện tiền của ông chồng giao hay không giao cho vợ giữ rõ ràng đã không phải là việc quan trọng nhất. Nếu chồng, ngay cả việc mình có bao nhiêu tiền mà cũng không nói cho vợ biết, đó mới là tín hiệu nguy hiểm. Cái căn bản nhất trong đạo vợ chồng là "chia - hương (chia ngọt - sẻ bùi) thì làm gì có sự tôn trọng và san sẻ lẫn nhau; lại càng không thể nói tới tình yêu được. Nhưng lại có những người đàn ông khi gặp hoàn cảnh gian khổ thì bắt vợ cùng chịu đựng, nhưng khi thành công thì không muốn chia vui cùng vợ.

Có một phụ nữ nọ có chồng làm ăn rất lớn. Chị muốn mua sắm gì anh sẵn sàng cung cấp tiền cho, từ cái áo mấy trăm đô, đến đôi giày trên 1,000 đô, hay thỏi son cũng bằng cả tháng lương của một người. Nhưng anh ta tuyệt đối không để cho vợ biết cuối cùng mình có bao nhiêu tiền, có người nói là vì anh ta muốn phòng ngừa những rắc rối về việc phân chia tài sản nếu phải ra tòa ly hôn.

Do vậy, việc quy định bồi thường về kinh tế cho phụ nữ khi ly hôn trong luật hôn nhân mới: Khi phụ nữ tuổi già sức yếu không được chồng yêu nữa thì giữ tiền của anh ta cũng được (tất nhiên đó là hạ sách). Thiếu một chút tình yêu của nam giới thì cũng không đến mức khó sống, nhưng phải bồi thường cho người phụ nữ một số tiền để họ có cuộc sống tối hơn, tự do một chút, con cái được chăm sóc tốt hơn và bản thân họ cũng thoải mái hơn. Đó chính là góp một phần để giải quyết câu chuyện vốn gây ra nhiều rắc rối là tiền và tình vậy.


Điệu bộ qua cách giải mã của FBI

 


Chuyện Cấm Cười - Theo Tuần Báo Mới


Ngôn ngữ không lời hay ngôn ngữ cơ thể chiếm hơn 90% nội dung giao tiếp của chúng ta với người khác. Điệu bộ hùng hồn hơn lời nói, biểu lộ trạng thái tâm hồn của người đối diện, giải mã thông điệp mà cơ thể gửi đi là một lợi thế không thể phủ nhận trong cuộc sống riêng tư cũng như trong nghề nghiệp.


Sự thay đổi động tác biểu lộ nhiều điều

Phân tích những yếu tố không lời chỉ có ý nghĩa khi liên kết với một tổng thể. Động tác kéo dài và sự thay đổi tư thế là những dấu hiệu rõ ràng. Vì vậy, hãy quan sát kỹ sự thay đổi thái độ nơi người đối thoại.

Trong một lần thẩm vấn một phụ nữ có thể là nhân chứng của một tội ác. Nhân viên FBI nhận thấy bà ta động đậy bàn chân không ngừng. Ông kể: "Vì động tác ấy được thực hiện tương đối lâu, không mang một tầm quan trọng đặc biệt nào, cho đến lúc tôi hỏi: "Bà có biết Clyde không?". Nghe câu hỏi này, ngay cả khi không trả lời, bàn chân bà ta cũng ngừng động đậy và chuyển sang động tác từ thấp lên cao. Sự thay đổi này là một dấu hiệu quan trọng cho thấy tác động của cái tên Clyde trên người phụ nữ này.

Quả thật bà ta biết Clyde, sau đó bà ta thú nhận gã Clyde ấy dính dáng đến một vụ trộm tài liệu công ở Đức.

Thân trên cần được che khi cảm thấy bất an

Trong một cuộc thẩm vấn hay một cuộc nói chuyện căng thẳng, khi cảm thấy khó thoát khỏi tình huống hay khó trốn khỏi người đối diện, đối tượng có thể có phản xạ sử dụng tay hay một vật nào đó như một thứ rào chắn.

Trong một lần hỏi cung một gã thanh niên trong một phòng khách sạn, Nhân viên FBI quan sát cách gã sử dụng một cái gối. Ngồi trên ghế dài, gã chụp lấy một cái gối và ôm sát vào ngực trong hầu hết thời gian của cuộc nói chuyện kéo dài 3 tiếng đồng hồ. Khi đề tài xem ra vô hại, chẳng hạn về đam mê thể thao của gã, gã đặt cái gối ở bên cạnh. Ngược lại khi nhắc lại việc gã có thể là đồng phạm trong một vụ án, gã lại chụp lấy cái gối và siết vào ngực.

Theo lý giải của FBI, nếu cảm thấy thoải mái, đối tượng sẽ không cần một sự bảo vệ nào; nhưng nếu bị tra hỏi gắt gao, đối tượng sẽ núp sau một rào chắn tượng trưng để cảm thấy an tâm. Nếu điều tra viên không phát hiện điều gì trong lần thẩm vấn này, những cái gối ấy sẽ không hiện diện ở lần nói chuyện kế tiếp.

Bàn tay chắp sau lưng không muốn bị áp sát

Chúng ta không lạ gì hình ảnh một giám khảo giữ kỹ luật trong phòng thi. Ông đi lại trong phòng, hai bàn tay chắp sau lưng. Theo FBI, tư thế này là một tín hiệu rõ ràng báo rằng bạn không nên quấy rầy ông ta.

Khi một người để bàn tay sau lưng, họ ngụ ý: "Tôi ở cương vị cao hơn bạn, đừng đến gần tôi, đừng chạm vào tôi". Đây cũng là một tư thế chỉ ra sự khác biệt. Khi thấy sếp có động tác này, bạn nên tránh làm phiền ông ấy.

Cánh tay dang rộng một phong vũ biểu lộ của lòng tin

Chuyện kể, giám đốc một đơn vị họp các cộng sự để bàn công việc sắp tới. Ông có vẻ như đã trù tính mọi điều, hai tay dang rộng hai bên ghế. Với vẻ tự tin, ông đi vào chi tiết của dự án. Bất chợt, một người lên tiếng: "Thế nên công ty hổ trợ Lakeland đã liên hệ chưa?". Vị giám đốc tức khắc gập hai cánh tay lại, để trên đầu gối, hai bàn tay đan vào nhau. Niềm tin của ông ta như tan biến cùng với hai cánh tay khép lại. Rõ ràng, ông ta đã quên thông báo cho đối tác vừa được nhắc đến.

Theo FBI, khi tự tin người ta dang rộng hai tay, trong trường hợp ngược lại, hai tay để sát vào nhau. Bạn hãy quan sát bàn tay của người đối thoại, liên hệ chúng với những gì bạn đang nói, sẽ biết được trạng thái tinh thần của họ.

Đầu các ngón tay chạm vào nhau tạo sức thuyết phục cho lời nói

Những yếu tố của ngôn ngữ không lời cũng có tác dụng tạo niềm tin nơi người nghe, khi cử chỉ đi kèm lời nói. Theo một FBI, nhận xét này đặc biệt có ích nơi tòa án. Các nhân chứng thường để các đầu ngón tay tiếp xúc với nhau để nhấn mạnh ý kiến của họ hoặc để biểu lộ lòng tin của họ vào điều họ nói.

Bồi thẩm đoàn xem ra tin tưởng những lời chứng của một người tỏ  ra tự tin, biểu lộ qua động tác này của hai bàn tay, hơn là một người để hai bàn tay xiết chặc vào nhau, xem ra không chắc chắn lắm về điều họ nói. Điều ghi nhận này có thể hữu ích cho bạn khi bạn thương lượng với một nhà cung cấp hay phỏng vấn một ứng viên.

Nếu đối tượng cứ xiết hai bàn tay khi đề cập tới một kinh nghiệm đã qua, bạn đừng do dự đào sâu vấn đề vì đối tượng còn giấu bạn điều gì đó.

Những tín hiệu từ mắt

Nhiều nghiên cứu đã cho thấy con ngươi của mắt giãn ra khi ta nhìn cảnh tượng khiến ta vui. Trong trường hợp ngược lại, con ngươi co lại. Một tín hiệu hùng hồn. Chỉ có điều con ngươi nhỏ nên hiện tượng này khó nhận ra khi quan sát từ xa.

Một FBI có lần tra hỏi một kẻ tình nghi lầm lì về sự đồng lõa của hắn trong một vụ án. Ông quyết điịh đặt một danh sách trước mặt hắn.  Khi nhìn hai cái tên, thoạt tiên mắt hắn mở to như nhận biết hai tên này, rồi con ngươi co lại ngay và hắn nhíu nhẹ hai mắt. Sự co con ngươi và nhíu mày một cách vô thức ấy biểu lộ cảm giác bất an khi thấy hai cái tên này. Kẻ tình nghi không nói gì, chỉ có dấu hiệu duy nhất của mắt cho thấy có thể có sự đồng lõa. Cuộc điều tra sau đó khiến hai kẻ kia phải nhận tội.

Phân biệt nụ cười thật và giả

Nếu người đối thoại muốn đánh lừa bạn, tạo nơi bạn một cảm giác sai lệch, sử dụng miệng là điều không khó đối với họ: Một cái bỉu môi giả vờ để bạn tin rằng hắn ta không đồng ý. Để phân biệt một nụ cười gượng gạo, FBI khuyên chúng ta nên quan sát kỹ hơn. Chẳng hạn, nếu bạn biết rằng một đồng nghiệp X của bạn rất ngưỡng mộ anh A và không mấy thích anh B, nếu X tổ chức một buổi họp mặt với A và B đều được mời dự, bạn hãy quan sát gương mặt của X khi tiếp đón hai người này. Bạn sẽ nhận ra hai kiểu cười chỉ trong rất ít thời gian. Một khi bạn đã biết phân biệt nụ cười thật và nụ cười gượng, bạn sẽ dễ ứng phó hơn trong những giai đoạn khó khăn.

Chớp mắt liên tục: một dấu hiệu của sự căng thẳng

Chúng ta có khuynh hướng chớp mắt nhiều hơn khi bị căng thẳng. Điều ghi nhận về phản xạ này có thể giúp nhận ra cảm giác của người đối thoại và nhờ đó có cách ứng xử thích hợp. Chẳng hạn trong một cuộc nói chuyện, người đối thoại thường xuyên chớp mắt, cho thấy đề tài đang bàn gây căng thẳng hay khó chấp nhận. Thay đổi chủ đề tranh luận là điều nên làm. Hoặc trong một cuộc hẹn, bạn nên quan tâm tới những cái chớp mắt của người đối thoại. Nếu người ấy cảm thấy khó chịu và không dám nói ra thì bạn có thể chủ động dừng câu chuyện lại hoặc bạn cứ tiếp tục đề tài nếu muốn chơi khăm!

Bàn chân: bộ phận "trung thực" nhất của cơ thể

"Đã tiến hành hàng ngàn cuộc thẩm vấn. FBI thường học cách tập trung sự chú ý trước tiên vào bàn chân và chân của kẻ bị tình nghi, rồi dần dần quan sát "gương mặt". Điều này có thể gây ngạc nhiên, nhưng bộ phận "trung thực" nhất của cơ thể bạn lại nằm nơi thấp nhất là bàn chân. Nhân viên FBI kể lại lần nói chuyện khá lâu với một cộng tác viên thân thiết: "Dù cuộc tranh luận diễn ra thoải mái, tôi nhận thấy một bàn chân của anh ấy tạo thành góc vuông với cơ thể, như là anh ta muốn chạy đi. Thế là tôi hỏi: "Anh có việc gì gấp chăng?". Anh ta trả lời ngay: "Vâng". Ngay cả khi phần lớn cơ thể không biểu lộ gì, tư thế của bàn chân cũng nói lên tâm trạng thật.

Bàn tay trên hông

Tư thế của cánh tay là dấu hiệu rõ ràng về mức độ tin tưởng của một người. Việc xử dụng thường xuyên tay của những nhân vật quyền thế là một minh họa có ý nghĩa. 

"Hãy quan sát những sĩ quan cảnh sát hay các quân nhân khi họ nói chuyện với nhau. Họ thường đặt bàn tay lên hông". Để áp đặt sự thống trị, không có gì hiệu quả hơn cách đặt bàn tay trên hông và cánh tay gập. Tư thế ấy giúp ta an tâm hơn. Nhất là khi ta băn khoăn, rối trí. Một nhân viên FBI cho biết:

"Tôi từng hướng dẫn cho những phụ nữ giữ cương vị lãnh đạo sử duụg khí cụ mạnh mẽ và không lời này khi đối mặt với nam giới. Đó là một cách hiệu quả cho thấy ta là người vững vàng và tự tin, không dễ bị đe dọa hay bắt nạt"

Wednesday, August 6, 2014

Sự gây mê trong ngành giải phẩu

 


Chuyện Cấm Cười - Theo Tuần Báo Mới


Gây mê là một quá trình không thể thiếu của một số phẩu thuật nhưng cũng luôn luôn có thể gây bất trắc. Tuy nhiên, trong 10 năm gần đây, gây mê được chuyên môn hóa trong ngành y với nhiều tiến bộ đáng kể.

Trước hay sau khi gây mê

Mỗi cuộc giải phẩu được thực hiện trong một môi trường có kỷ thuật cao, máy móc hiện đại thường xuyên kiểm soát nhịp tim, tập trung oxygen trong máu và áp huyết can thiệp bất kỳ một dị dạng nào. Các sản phẩm gây mê có hiệu năng cao hơn và cũng tự đào thải nhanh hơn.

Sức khỏe của người bệnh trước và sau khi được gây mê mới là quan trọng, có nhiều tai biến đã xảy ra do không biết về thể trạng của bệnh nhân hay sơ xuất trong việc trông nom họ sau cuộc giải phẩu.

Sự gây mê tổng quát đưa người bệnh chìm vào một giấc ngủ nhân tạo nên chúng ta thường lo sợ họ có thể sẽ không tỉnh dậy. Điều này, thật tự nhiên vì bệnh nhân không điều khiển được cơ thể mình.

Sự tư vấn trước khi gây mê có thực giúp dự cảm trước những vấn đề?

Từ cuối năm 1994, sự việc trên có tính chất bắt buộc (trừ trường hợp cấp cứu) và chủ yếu kế hoạch được lập 1 tuần hay lâu hơn trước phẫu thuật; lập bảng đối chiếu sức khỏe rõ ràng, truy tầm các tiền sử bệnh, giải phẩu và kiểm tra lại các phương pháp trị liệu hiện hành, đòi hỏi khi không thích hợp với một số chuyên viên gây mê. Từ những dữ liệu này, sự gây mê mới thiết lập một "chương trình" cho mỗi bệnh nhân, đồng thời ngừa được những tai biến ngẫu nhiên.

Có thể lựa chọn phương pháp gây mê?

Có nhiều hình thức gây mê (tổng quát, an thần kinh từng phần...) Đôi khi có thể lựa chọn được, nhất là trong những trường hợp giải phẩu dưới của cơ thể.

Thực tế, quyết định phải thống nhất với chuyên viên gây mê về kỹ thuật, bảng kiểm soát sức khỏe, tính cách người bệnh và cuộc giải phẩu.

Thí dụ: lắp một bộ phận giả của háng có thể chỉ cần gây tê tại chỗ nhưng thật hiếm vì âm thanh rất dễ gây căng thẳng. Trong những trường hợp khác mọi sự chọn lựa đều bị loại trừ; giải phẩu quan trọng như tim chẳng hạn, cần được gây mê toàn diện.

Những bệnh nhân ghiền thuốc lá dễ bị rủi ro?

Nếu bộ máy hô hấp và tim mạch của người bệnh không khỏe mạnh, chuyên viên gây mê có thể gặp trở ngại. Một điều chắc chắn là không nên giấu chuyên viên về tình trạng ghiền thuốc của bệnh nhân để có thể áp dụng những biện pháp thích nghi (thuốc đặc trị, theo dõi cảm nhận.....). Tốt hơn hết là người bệnh nên ngưng hút thuốc nhiều tuần lễ trước ngày được giải phẩu.

Trong khi được gây mê toàn diện, bệnh nhân có nguy cơ tỉnh dậy đột ngột không?

Việc kiểm soát thuốc ngủ và thuốc mê được thực hiện bằng máy điện toán và tái lập khi cần thiết với những liều lượng thật chính xác. Do đó không sợ sự việc trên có thể xảy ra.

Nếu gây mê lâu, sự tỉnh dậy cũng lâu?

Không, có liều gây mê đều được đo lường chính xác và cung ứng dần dần theo phẩu thuật để tránh trường hợp thuốc tích tụ nhiều trong cơ thể bệnh nhân và tỉnh dậy muộn. Việc này còn tùy vào chức năng phản xạ của mỗi người.

Gây tê vùng lưng có thể gây nên những cơn đau dữ dội sau đó?

Đây là trường hợp càng ngày càng giảm đi: những cơn đầu này xảy ra do có một chút dịch não tủy chảy ra ngoài ống khi tiêm thuốc và các cải tiến kỹ thuật đã tránh được sự việc này.

Sự gây tê cột sống có nhiều rủi ro làm phát sinh những cơn đau đầu hơn là gây tê lưng cho dù đã được hạn chế nhiều bằng các tiến bộ khoa học.

Có thể khắc phục được những phản ứng với thuốc mê?

Nếu rủi ro được phát hiện trước phẩu thuật thì một kế hoạch đặc biệt sẽ được thiết kế để phòng tránh tai biến, nhưng mặc dù có phòng bị, thì cơn phản ứng khó thấy được vẫn xảy ra bất ngờ cho khối giải phẩu. Thường là phản ứng với cưa, sản phẩm làm giãn cơ.

Các loại gây mê

Gây mê toàn diện: người bệnh được uống thuốc an thần để giảm thiểu sự lo lắng. Nhờ các loại thuốc ngủ (uống hay tiêm tĩnh mạch) người bệnh sẽ hôn mê sau vài giây. Sau đó, các thuốc làm giảm đau, các dược phẩm khác làm giãn cơ và giúp phẩu thuật được dễ dàng hơn.

Một ống phổi được thông khí bằng một ống luồn, đảm bảo cho sự hô hấp nhân tạo (cổ họng nhạy cảm trong vài ngày).

An thần kinh: kết hợp thuốc an thân với thuốc giảm đau (tiêm tĩnh mạch) thậm chí gây tê tại chỗ. Hình thức này hiện nay ít được sử dụng, các loại thuốc gây mê gần đây cho một giấc ngủ nhẹ và tỉnh dây chỉ vài phút sau.

Gây tê từng vùng thường được áp dụng cho những cuộc phẫu thuật dưới của cơ thể (dưới rốn): niệu, phụ khoa, chân.

Phương pháp Peridurale nhằm tiêm thuốc vào vùng lưng, trong khoảng cách giữa các đốt sống và bao tủy sống. Phương pháp gây tê cột sống là một kỹ thuật tương tự, nhưng việc tiêm (vùng ở lưng) sâu hơn, vào tới chất tủy trên đều cho phép hồi sức nhanh hơn gây mê toàn diện, nhưng đều cần được theo dõi chặt chẽ như nhau.




y học dinh dưỡng

 


Chuyện Cấm Cười - Theo Tuần báo Mới


Chúng ta hoàn toàn có thể hóa giải những biến đổi xơ vữa thành động mạch, không cần dùng thuốc hoặc can thiệp bằng phẫu thuật. Chúng ta chỉ cần ăn uống lành mạnh.


Với các bệnh hệ tim mạch, tiểu đường hoặc thấp khớp do viêm nhiễm, chúng ta nên loại bỏ hoàn toàn các sản phẩm của ngành công nghiệp chế biến và hạn chế tối đa các sản phẩm có nguồn gốc động vật.

Trước Chiến tranh Thế giới II, đa số dân cư thế giới vẫn ăn uống, khi những sản phầm như bơ hay thịt rất hiếm khi xuất hiện trên đĩa thức ăn. Mãi sau Thế chiến Thế giới II (1945), thực đơn phương Tây giàu chất béo, được chế biến "tinh xảo", mới thâm nhập vào Đông Âu và nhiều vùng lãnh thổ khác.

Tôi từng hỏi bà nội, thời trước chiến tranh các cụ ăn uống thế nào, té ra thịt chỉ xuất hiện trên bàn ăn duy nhất trong các ngày Tết, lễ và có thể thêm ngày Chủ nhật.

Thức ăn hàng ngày chủ yếu chế biến từ ngũ cốc, hoa quả; bánh mì đen, khoai tây, bắp cải, cà chua, cà rốt, của cải đường....... Những món ăn chế biến từ thịt, như món thịt rán xuất hiện thường nhựt chỉ ở những gia đình giàu có (và vì thế chỉ họ mới mắc bệnh tim).

Theo kết quả nhiều công trình nghiên cứu như Quỹ Thế giới Nghiên cứu Ung thư hay Đại học Harvard đã cho biết những thực vật ít được chế biến. Đó là giải pháp đúng với nhữntg yêu cầu của y học lối sống.

Thực đơn duy nhất có khả năng không chỉ kìm hãm, mà thậm chí còn đảo ngược bệnh mạch vành là thực đơn nghèo chất béo dựa trên các sản phẩm thực vật. Tuy nhiên, thực tế vẫn chưa được phổ biến tại nhiều quốc gia.

Thực đơn nghèo chất béo dựa trên các sản phẩm thực vật có thể kìm hãm, thậm chí loại bỏ tình trạng xơ vữa thành động mạch.

1990 GS Ornish đã huy động những người mắc bệnh tim thiếu máu nặng tham gia công trình nghiên cứu của ông. Nhà khoa học chia họ thành hai nhóm.

Nhóm 1-  áp dụng thực đơn thực vật nghèo chất béo.

Nhóm 2 - áp dụng thực đơn chính thức dành cho bệnh nhân mạch vành.

Kết quả sau một năm, tình trạng sức khỏe của nhóm 2, không hề cải thiện - xơ vữa vẫn phát triển.

Trong khi đã có dấu hiệu nồng độ cholesterol xấu (LDL) thuyên giảm đáng kể và tình trạng xơ vữa động mạch vành biến mất 80% ở nhóm 1.

Kết quả nghiên cứu đã gây kinh ngạc không it cho các chuyên gia.

Chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi tình trạng xơ vữa mà không cần biệt dược hoặc sự can thiệp của phẩu thuật.

Trong những năm tiếp theo, những thí nghiệm tương tự cũng được nhiều nhà khoa học khác tiến hành với một số chứng bệnh khác, thí dụ như tiểu đường.

Sau gần hai thập niên, đến năm 2010 chương trình của GS Ornish đã được Bộ Y tế Mỹ công nhận và chỉ định như một trong những phương pháp điều trị dành cho bệnh nhân thiếu máu tim, "ứng cử viên" phẩu thuật cấy động mạch và bệnh nhân sau nhồi máu cơ tim.


Cốc mò ...........cò xơi thời hiện đại

 


Chuyện Cấm Cười - Theo Tuần Báo Mới


Hằng năm thế giới tiêu thụ khoảng 220 tỷ túi trà lọc và những doanh nghiệp như Lipton thu về hàng tỷ đô doanh thu từ mặt hàng này. Nếu người đã có sáng kiến tạo ra chỉ cần thu 1% giá mỗi túi trà bán ra thì ngay đến cả những tỷ phú Warren Buffett hay Bill Gates cũng chưa chắc có nhiều tiền hơn họ.

Năm 1945, Sandy Fowler, một kỹ sư người Scotland để ý thấy mỗi lần cho nước sôi vào ấm, trà lại nổi lên miệng ấm, ông liền nói vợ may cho ông chiếc túi vải nhỏ để đựng trà. Khi uống trà không bị mất mùi vị, cũng không bị đùn lên miệng ấm. Ông liền đến công ty trà Anh tại Columbo và pha biểu diễn cho ban giám đốc. Sau vài lần pha thử, ban giám đốc đã quyết định mua bản quyền với giá 150 bảng Anh. Và chỉ trong một thời gian ngắn sau đó, tại các cửa hàng ở Anh xuất hiện những túi trà lọc đầu tiên.

Năm 1949 kỹ sư Adolf Rambold đã cải tiến mẫu túi lọc bằng vãi thay bằng loại giấy mỏng thấm nước cùng với chiếc máy tự động đóng gói túi trà cho ban giám đốc công ty Teekanne.

Nhờ sáng kiến này, trong vòng vài năm cọn ty Teelkanne đã trở thành một doanh nghiệp thu về tiền tỷ, nhưng trong những nhà sáng chế, chỉ mỗi chàng kỷ sư người Scottland được thù lao 150 bảng Anh.

Đây không phải là trường hợp ngoại lệ - trong vòng mấy chục năm gần đây, nhiều doanh nghiệp thu được lợi kếch sù từ những sáng kiến, cải tiến công nghệ, còn những người có công lao đẻ ra những sáng kiến thi chẳng được hưởng lợi gì.

Trong trường hợp phát hiện ra hợp chất teflon của kỹ sư Roy Plunkett là một điển hình: Tháng 4 năm 1938 kỹ sư hóa học Roy Plunkett đang làm việc trong phòng thí nghiệm của công ty Dupont, anh thử nhấc bình gas ở góc phòng và thấy rất nặng - hơi ngạc nhiên vì bình không chứa khí, lại nặng một cách bất thường. Tò mò, anh liền dùng cưa để cưa đôi bình ra xem trong đó có gì. Ở  đáy bình anh phát hiện thấy có loại bột màu trắng trơn tuột, chịu được các loại acid, kiềm và nhiệt độ cao. Roy Plunkett nhận thấy, với những tính năng hiếm có như vậy, loại vật liệu có thể được ứng vào nhiều lãnh vực.

Tuy nhiên, vì không có vốn để triển khai bước ứng dụng, nên phát hiện chỉ nằm trên giấy. Khi kế hoạch chế tạo bomb nguyên tử có tên "Manhattan" do tướng người Mỹ  Leslie R. Groves phụ trách hầu như dậm chân tại chỗ bởi loại khí gas dùng chế tạo hợp chất Uranium (U-253) phá hủy một cách nhanh chóng các loại join lắp đặt trong đường ống dẫn khí, nhưng khi dùng loại vật liệt do Roy Plunkett phát hiện chế tạo các join thì chúng không bị khí gas phá hủy hay ăn mòn.

Sau đó, vật liệu này được dùng để tráng lên mặt ngoài áo giáp cho các nhà du hành vũ trụ. Tuy nhiên, ngành nguyên tử không đem lại cho công ty Dupont bộn tiền, mà những ứng dụng của bột hợp chất này trong lĩnh vực dân dụng đã mang lại cho Dupont tiền tỷ. Đấy là thời điểm vào năm 1960 khi các chuyên gia chế tạo của hãng dùng hợp chất telfon để tráng các loại xoong, chảo dùng trong gia đình.

Trước đó, loại vật liệu này được ứng dụng trong lĩnh vực y học, khi nó trở thành một trong số vật liệu không gây phản ứng đối với hệ miễn dịch của con người, được sử dụng để chế tạo nhiều bộ phận xương khớp, van tim nhân tạo. Bởi không có vốn và khả năng đăng ký bản quyền, phát triển của Roy Plunkett đã được chuyển giao "miễn phí" cho công ty Dupont, để rồi họ thu về bạc tỷ nhờ phát hiện này.

Có những sáng kiến đơn giãn - nhưng rơi vào tay những người có đầu óc kinh doanh, chúng trở thành cơ hội đổi đời cho nhiều công ty. Đấy là trường hợp "thất bại" của tiến sĩ Spencer Silver - thay vì mong muốn chế ra loại keo dán, ông lạ lại thu được loại hồ dán không khô và đã cùng với kỹ sư Arthur Fry đã làm nên "cuộc cách mạng" dùng loại hồ này để chế tạo những xấp giấy văn phòng nhỏ nhiều màu dùng có hồ dán để ghi chép số điện thoại, tin nhắn..... có tên Post-it.

Việc tung ra thị trường các xấp giấy nhỏ Post-it đã mang về cho công ty 3M hàng năm khoảng 300 triệu đô. Nhưng những tác giả của Post-it thì chẳng được một xu và cũng chẳng ai biết họ là ai.


Tuesday, August 5, 2014

Hâm nóng tình yêu

 

 Chuyện Cấm Cười - Theo Trí thức trẻ

 

Làm thế nào để tình yêu trong mơ của bạn vẫn luôn tươi mới và căng tràn cảm xúc như thuở ban đầu? 

 

Một cuộc hẹn bí mật

Đúng ra thì buổi hẹn nào hai bạn cũng tự lên kế hoạch, thích đi đâu làm gì sao cho hai người thấy thoải mái nhất. Nhưng đã bao lâu rồi bạn chưa thử bí mật tạo một buổi ăn tối hay một buổi đi chơi lãng mạn cùng người yêu của mình? Bạn có tưởng tượng được ánh mắt, nụ cười của người ấy khi nhận được bất ngờ thú vị này không? Hãy mua vài cây nến nhỏ, giấu một đóa hoa tươi trong cốp xe, một món quà nhỏ xinh đầy thú vị, chắc hẳn sẽ làm người ấy vui lắm đấy!

Tin nhắn yêu thương ở khắp mọi nơi

Có một số bạn cứ nghĩ rằng, nhắn tin là phương thức chỉ dùng riêng cho điện thoại, nhưng mà không chỉ vậy đâu. Hãy để lại những mảnh giấy nhỏ, viết lên đâu đó câu từ yêu thương ở bất cứ nơi nào mà bạn nghĩ rằng người ấy sẽ vô tình đọc được. Đề thêm ngày giờ viết lên đó, bạn biết không, người ấy sẽ lại thấy luôn được bạn chở che ở mọi ngóc ngách họ chạm đến trong cuộc sống. 

Thư tay và những con chữ biết nói

Một tình yêu chân thành sẽ không được đong đếm bởi tiền bạc mà là sự chân thành quan tâm chăm sóc đến nhau. Ở cái thời đại công nghệ cao như ngày nay, những bức thư tay được xếp vào hàng “xa xỉ phẩm”. Có nhiều lí do để người ta không chuộng nó nữa, không có thời gian, mất nhiều tâm sức, nhưng chính điều đó đã làm một bức thư viết tay quý giá vô cùng. Phải là một người yêu bạn, kiên nhẫn nắn nót viết từng câu từ yêu thương, đong đếm sao hết được tấm chân tình trong ấy. Hãy ngồi lại và viết ra những suy nghĩ của mình muốn gửi gắm, chắc chắn nó sẽ khiến người bạn yêu rất xúc động đấy.


Món quà mang tên “made by me”

Nếu bạn là một cô gái, hãy bỏ công ngồi làm những món quà nhỏ xinh dành cho người yêu của mình. Những chiếc thiệp xinh, móc khóa, khăn tay,… tất cả chưa bao giờ là quá con nít cả. Người ấy sẽ rất bất ngờ, khi nửa kia hay nhõng nhẽo của mình giờ lại có thể vì mình mà tỉ mẩn ngồi làm quà đẹp đến thế. Hãy để cho họ biết rằng, bạn thương họ thật nhiều, và vì họ, bạn có thể làm mọi thứ chỉ để họ vui.
 
Copyright © 2013 Chuyện Cấm Cười (Pmanth) | Powered by Blogger